Mấy hôm nay loay hoay với cái wireless mà không sao tìm được vấn đề. Chả là mình muốn đổi tên Wireless, mà cứ vào địa chỉ mặc định 192.168.1.1 thì nó hiện ra bảng admin panel của modem chứ không phải wireless. Thế là phải reset lại. Sau khi reset và cấu hình lại, có 1 điều trớ trêu là vào net bằng windows được, nhưng bằng Linux thì không.
Loay hoay 1 hồi mới biết là do cả modem và wireless đều là TP Link, và nếu cùng cấu hình IP mặc định là 192.168.1.1 thì sẽ bị conflict (nhưng Windows vẫn giải quyết tốt, bravo Bill Gates). Mình đổi lại modem là 192.168.0.1 và mạng giờ chạy ngon lành
Cấu hình Wireless
New laptop
I just changed to new (company) laptop. This time, it’s a new brand: HP. The Elite Book 8460p has almost the same technical specifications as my old Thinkpad T410, except it has larger HDD.
With the T410, I’ve almost done nothing for my project except porting it to Java, a totally new language to me.
My new laptop don’t have good looking design at the first sight. I hope that as the time pass, I will feel it beautiful laptop
.
Lunar new year
Lượm lặt Steve Jobs
Mình đang đọc cuốn Steve Jobs. Sách thì dài, lại đọc trên nguyên bản tiếng Anh nên hơi lâu. Tuy nhiên với cuốn sách như thế này thì càng dài, càng lâu thì càng tốt, chỉ sợ nó hết nhanh thôi.
Có vài điều rút tỉa được từ Steve, có thể hơi vụn vặt và không theo hệ thống nào:
- Có đam mê và khao khát. Luôn đặt passion lên hàng đầu.
- Các sản phẩm luôn được làm 1 cách tốt nhất, cẩn thận nhất, có thể phải chi ra nhiều chi phí nhưng sau đó bán với giá gấp 3 lần chi phí. Do đó iPhone, iPod, iPad đắt khủng khiếp
- Think big: change the world
- Cẩn thận trong thiết kế, thậm chí thiết kế những bộ phận mà người dùng không thể nhìn thấy được (như bo mạch chủ…) cũng phải đẹp. Lý do: một người thợ mộc tốt không sử dụng gỗ loại 2 cho phần mặt sau của cái tủ chỉ bởi vì nó quay lưng vào tường, không ai nhìn thấy. Họ luôn sử dụng gỗ loại 1 thậm chí cho mặt sau của tủ, làm cẩn thận, vì chính họ biết rằng cái lưng tủ được làm như thế nào, và khi ngủ họ yên tâm rằng nó được làm 1 cách cẩn thận với loại gỗ tốt nhất.
- Không ngại khó và luôn vượt qua khó khăn.
- Khi 1 nhân viên của Steve gặp 1 vấn đề về thiết kế, anh ta nhớ là đã thấy cái đó được làm tại Xerox, nên ngày đêm suy nghĩ tìm giải pháp cho vấn đề, cuối cùng giải quyết rất tốt. Sau đó anh ta mới biết là ở Xerox người ta không giải quyết được. Và kết luận: khi mình không biết rằng đó là impossible, thì mình cứ làm và cuối cùng khiến nó trở thành possible.
- Cộng các số lẻ liên tiếp nhau từ 1 trở đi sẽ được số chính phương, he he. Cái này thú vị. Ví dụ 1 + 3 = 4, 1 + 3 + 5 = 9, 1+ 3 + 5 + 7 = 16… Mình ngồi giải thì thấy thế này: (x+1)² – x² = [(x+1) -1] . [x + 1 + x] = 2x+1. Số này luôn là số lẻ. Vậy các số chính phương luôn cách nhau 1 số lẻ, và khi x tăng lên 1 thì khoảng cách tăng lên 2. Sử dụng quy nạp cho trường hợp 1, 2 đúng, với trường hợp x đúng => mọi trường hợp đều đúng.
- Tin tưởng rằng người dùng không phải luôn đúng. Có thứ mình làm tốt hơn và phải bắt họ theo.
- Nguyên tắc: phần mềm chạy tốt nhất khi có phần cứng dành riêng cho nó. Thế nên các sản phẩm từ Mac, Macbook, iPhone, iPod, iPad đều có phần cứng và phần mềm tích hợp, không cho thay đổi. Tất cả đều Locked in.
- “Anh lúc nào cũng có cơ hội học ở Standford, nhưng không phải lúc nào cũng có cơ hội làm ở Apple”.
Thắng Nguyễn
Ông tên Thắng, họ Nguyễn, sinh ra tại một làng quê Bắc bộ. Ta hãy tạm gọi ông là Thắng Nguyễn
Thắng Nguyễn tương đối ham học. Không biết có phải cũng ham chơi, hay ham vui, không mà ông lấy vợ rất sớm, he he. Học hành khá nên ông đi thi “đại học” là đỗ ngay thủ khoa, trở thành cử nhân. Năm sau ông thi để lấy bằng tiến sĩ cho máu. Trượt. Học giỏi có tiếng từ nhỏ, từng đỗ thủ khoa, vậy mà trượt tiến sĩ, hẳn ông hận lắm. Thắng Nguyễn buồn bực về nhà lôi bút ra viết tên mình ngồi ngó cho đỡ buồn, vì ở quê hồi đó chưa có internet hay Kindle để giải trí, cũng không có HDTV hay iPad để tiêu khiển. Và rồi ông reo lên Ơ rê ka. Ông học tiếng Hi Lạp lúc nào thì không ai biết, nhưng ông thốt lên được 3 từ đó. Vậy ông tìm ra cái gì? Thì đây, ông phát hiện ra chữ “Thắng” 勝 có chữ “lực” 力 nhưng chữ “lực” nhỏ, gọi là “tiểu lực”. Vậy là có nỗ lực, nhưng chưa đủ. Ông phải kiếm cái tên nào có chữ lực to hơn và đổi sang tên đó, để thể hiện quyết tâm của mình.
Sau khi đổi tên, cũng phải mất vài năm cố gắng học hành ông mới tiếp tục đi thi 2 kì thi kế tiếp, tạm gọi là sau cử nhân, nhỉ. Ông lập tức giành ngôi thủ khoa cho cả 2 kì thì đó, và có được cái bằng tiến sĩ hoành tráng mơ ước năm xưa.
Vì giành ngôi thủ khoa của cả 3 kì thi (nhưng không liên tiếp và đã từng trượt chứ không phải đỗ ngay lần đầu), người ta gọi ông là “Tam Nguyên”. Cái tên có chữ “lực” 力 lớn là 勸 – chữ Khuyến. Người đời sau gọi ông là Nguyễn Khuyến, hay cụ Tam nguyên Yên Đổ (Yên Đổ là quê ông).
3 kì thi đó là thi Hương, thi Hội, thi Đình. Đỗ thi Hương thì là cử nhân, tương đương với đại học bây giờ. Đỗ thi Đình thì là tiến sĩ. Về sau này thì đỗ thi Hội cũng là tiến sĩ rồi.
Fail to prepare?
Failed to prepare, prepared to fail. Câu thành ngữ này mình nghe nhiều rồi.
Quả thật mình đã fail. Không cần đợi đến tháng 2 như mọi khi. Cũng chẳng phải mình không học bài. Mình học tương đối kĩ, và hoàn toàn tự tin để đi thi. Nhưng, oan nghiệt thay, lại nhớ nhầm ngày thi.
Môn P4 này phải thi lại lần nữa, đau hơn lần trước.
Tổng hợp trong tuần
Tuần vừa rồi mình làm việc khá tốt, tương đối hiệu quả. Tuy nhiên cần note lại một số điểm cần rút kinh nghiệm:
- Revise WP contract chưa kịp thời, từ sáng hôm trước đến sáng hôm sau mới trả lại, trong khi Lee Heng đang cần để gửi khách hàng.
- WP về meeting minute cho Big C chưa xử lý kịp thời.
- Chưa trả lời email của chị Hà – HN.
Quản lý công việc
Tuần vừa rồi anh Hạ có tổ chức 1 buổi chia sẻ kiến thức về cách quản lý công việc, sử dụng Outlook để follow up. Mình đến tham dự mà không expect gì nhiều vì mình cũng đã thử trước đó nhưng không mấy kết quả. Tuy nhiên sau khi tham dự xong, ứng dụng thì thấy quả thật công việc chạy hơn rất nhiều. Từ thứ 4 tuần trước đến giờ mình cảm thấy mình xử lý công việc hiệu quả hơn hẳn.
Up in the air
Học tiếng Anh để biết đọc, biết viết thì không khó lắm. Nhưng để thực sự giỏi thì quả là khó. Mình vẫn chưa xem được hoàn toàn film bằng tiếng Anh, mặc dù khi giao tiếp thì thấy cũng ok. Một phần là vì trong film hoặc ngôn ngữ đời thường họ dùng nhiều phrase hoặc slang, nghe lạ hoắc.
Mình mới tìm được trên mạng 1 series các tip để học nói tiếng Anh, trong đó ngay tip 1 là “learn phrase, not individual word”.
Trước đó, mình cũng kiếm được 1 cuốn sách Speak English Like an American, bản dành cho Kindle. Trong đó, chủ yếu nó dạy các phrase.
Bộ film Up In The Air nói về 1 người chuyên đi diễn thuyết, và làm dịch vụ sa thải nhân viên (nói chuyện với nhân viên công ty khách hàng để họ biết họ bị sa thải mà không shock, không tự tử…). Công việc khiến ông phải di chuyển bằng máy bay rất nhiều. Và khi đạt được 10,000 dặm bay, ông được hãng hàng không trao bằng, được khắc tên vào máy bay và nói chuyện với 1 cơ trưởng huyền thoại. À, mình nghĩ, bộ phim này nói về câu chuyện 1 người “bay lên trên không trung”.
Các đoạn văn trên có vẻ rời rạc nhỉ? Thực ra là không, tới gần đây khi đọc cuốn sách bên trên mình mới biết Up In The Air nghĩa là “chưa có kế hoạch gì cụ thể, tới đâu hay tới đó”. Đúng là phải học phrases.
Bơi
Quyền Bình rủ mình đi xem bốc mộ. Nghe bọn nó kể với nhau nhiều rồi mà mình chưa xem bao giờ, nên nó rủ mình đồng ý luôn. Nó chở mình trên 1 chiếc xe đạp nam, nghĩa là có cái khung ngang nối yên với ghi đông. Nó phải luồn người qua cái khung đó, đạp, còn mình ngồi sau. Xe lên dốc cầu, chiếc cầu ngay gần nhà. Có 1 chiếc xe đạp đi ngược chiều. Cầu nhỏ, thế đạp xe yếu, xe đang lên cầu bị mất đà. Mình và nó ngã lăn đùng xuống sông, tất nhiên cùng cái xe đạp. Trời mùa đông rét mướt. Xuống nước mình không biết bơi, nên quờ chân tay loạn xạ. Nín thở, không uống ngụm nước nào. Trong đầu mong thằng Quyền Bình nó lại cứu mình, nhưng đợi mãi chẳng thấy nó đâu. Nghĩ bụng chắc nó lo đi vớt cái xe trước, thằng chết tiệt. Và nghĩ chắc phen này chết rồi. Hồi nhỏ mình hay qua cái chùa đằng sau trường nên giờ phút sinh tử đó mình nghĩ luôn đến việc hồn mình sau này chắc sẽ vào chùa với mấy bức tượng trong đó
. Đến đây thì bị kéo bổng lên. Thở được rồi, thằng Quyền Bình kéo mình lên. Thời gian dưới nước không thở được nên cảm giác nó lâu, cứ tưởng là nó đi vớt xe trước
. Đó là năm mình học lớp 3.
Sau lần đó, có biết bao nhiêu lần quyết định tập bơi. Chiều chiều cứ ra chỗ suýt chết đuối ngày trước, cùng mấy thằng bạn. Đứa chỉ kiểu nọ, đứa chỉ kiểu kia, nhưng vẫn không biết bơi.
Mười mấy năm trôi qua, cuối cùng người chỉ mình bơi là vợ
. Vài buổi ở hồ Thái An, rồi ra Hội An, đi công tác Vũng Tàu đều nhảy xuống hồ bơi. Cuối cùng thì mình cũng biết bơi. Cảm giác thật đặc biệt vì giống như thực hiện được 1 ước mơ, 1 dự định. To do list của cuộc đời ngắn đi 1 chút.
Recent Comments